Samedi 14 janvier 2012 6 14 /01 /Jan /2012 16:37

 

las vegas casino go voyages

 

 

 

NẾU VỢ CHỒNG MÌNH TRÚNG SỐ.

 

Nguyễn Thị Thanh Dương.

 

 Đêm đã khuya rồi, tôi trở mình đổi tư thế nằm cố dỗ giấc ngủ để mai còn dậy sớm đi làm. Chồng tôi nằm bên cạnh cũng đang trở mình trằn trọc, anh ta là người dễ ngủ, mọi hôm giờ này anh đã ngủ say rồi mà?
Tôi mở mắt ra thì thấy anh cũng đang trố mắt nhìn tôi:
-         Anh chưa ngủ được à? Tôi hỏi khẽ.
-         Em cũng chưa ngủ được à? Anh ta cũng khẽ hỏi lại
-         Vì em đang trăn trở một điều…
-         Anh cũng đang có một điều trăn trở…
Tôi tò mò, tỉnh cả ngủ:
-         Chúng mình hãy cùng nói lên điều trăn trở của mình xem sao nhé?
-         Em cứ làm như trò trẻ con. Khuya rồi lo mà ngủ đi.
-         Kệ nó, đằng nào cũng tỉnh ngủ rồi. Nào…một…hai…ba…chúng ta cùng nói.
-         Nếu vợ chồng mình trúng số !!

Cả hai nói cùng một câu, cùng một lượt, cùng một nỗi khát khao như nhau. Tôi lănnhào vào anh, ôm chầm lấy anh mà reo:
-         Trời ơi, suốt bao nhiêu năm lấy nhau chúng mình toàn bất đồng ý kiến, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng cãi nhau, thầy bói nói tuổi mình xung khắc tứ hành xung. Đêm nay em mới biết ít ra mình cũng có một lần ý hợp tâm đầu, từ giờ trở đi vợ chồng mình hãy cùng nhìn về một hướng như thế này cho nhà cửa êm ấm anh nhé?
-         Anh cũng ngạc nhiên sao đêm nay vợ chồng mình lại giống nhau đến thế? Vậy em hãy hứa trước không bao giờ sinh sự, quát tháo anh nữa đi !
Tôi nũng nịu nép vào người anh:
-         Em hứa mà !
-         Em ạ, lúc chiều anh coi ti vi thấy tin ông Nguyễn Văn Út ở thành phố Carrollton, tiểu bang Texas trúng số Mega, sau khi trừ thuế lấy về 62 triệu….
Tôi ngắt lời anh:
-         Em biết rồi, và nó làm anh trằn trọc mất ngủ chứ gì? Em đây cũng thế, con số 62 triệu  quay cuồng trong đầu óc em, em cứ thao thức ước gì mình được may mắn như ông Nguyễn văn Út.
-         Nếu mình được thần tài gõ cửa thì cuộc đời sẽ thay đổi vô số kể, em nhỉ?
-         Với em, cả thế giới cũng thay đổi theo mình đấy.
-         Nhưng mình có mua vé số bao giờ đâu mà mong trúng số?
-         Thì ngày mai bắt đầu mua.
-         Tài chính nhà mình đâu vào đấy khít khao cả rồi, mua vé số một vài đồng cho vui thì được, chứ tiền đâu mà mua nhiều?
-         Em có cách rồi, anh hãy nhịn cái khỏan cà phê thuốc lá đi, để mua sự hi vọng trở thành triệu phú.
Tôi hớn hở tiếp:
-         Bây giờ chúng mình hãy thử tưởng tượng nếu trúng số 62 triệu như ông Út xem sao. Em nhường cho anh quyền tiêu tiền trước đó…
-         Sao hôm nay em tử tế và khiêm nhường thế? anh cũng…nhường cho em được quyền tiêu tiền trước đó.
-         Ôi, nếu mình có 62 triệu trong tay, trước hết mình sẽ mua một ngôi nhà thật to, thật đẹp, để quên phứt đi căn phòng apartment cũ kỹ này. Căn nhà sẽ có cả chục phòng ngủ, phòng tắm, mỗi ngày mình ngủ một phòng và tắm một phòng.
-         OK, anh đồng ý cho em mua nhà to, sẽ thuê người lau chùi dọn dẹp. Nhưng tính em nhút nhát hay sợ ma, liệu em có ở nổi trong căn nhà rộng thênh thang đó không?
Tôi chần chừ:
-         Ừ nhỉ, nhà nhiều phòng qúa cũng…lạnh cả người, mà lo gì, em sẽ thuê kẻ hầu người hạ, vào ra tấp nấp. Xong nhà rồi mình sẽ mua xe hơi đắt tiền nhất nước Mỹ, còn hai cái xe cũ hiện nay mình donate cho người nghèo làm phước anh ạ.
-         Ôi cha, phước đâu chưa thấy mà có khi người ta rước họa vào thân, cả hai xe đều cà tàng nay hư cái này mai hư cái khác. Em còn nhớ tuần trước anh đang chạy xe bỗng chết máy dừng lại trên highway xe cộ nườm nượp tí nữa thì anh bị xe khác đụng toi mạng không?
-         Kệ họ, có còn hơn không. Mình mơ tiếp đi anh, có nhà to, xe đẹp rồi tới gì nữa đây? Chả lẽ ngày nào cũng lái xe đẹp ra đường chơi khơi khơi mãi sao?
-         Mình sẽ đi du lịch, ngồi máy bay hạng first class đi khắp thế giới cho biết năm châu bốn biển.
Tôi lo ngại:
-         Anh ơi, vé first class mà rớt máy bay cũng chết tốt, tiền của chưa kịp hưởng.
-         Sống chết có số mà em, anh từng ao ước được đi đó đi đây…mỗi quốc gia đều có cái hay, cái đẹp của nó, thật là thú vị.
-         Nhưng phải chừa Iraq và Afghanistan ra, hai xứ đó đang có chiến tranh và khủng bố, kẻo tên bay đạn lạc lại chết oan.
-         Em lo xa thật là có lý. Chồng tôi khen
-         Cả các nước Châu Phi nữa anh ạ, đa số dân họ nhiễm HIV, đến đó khéo vạ lây vào thân
-         Em lại càng có lý.
Chưa bao giờ vợ chồng tôi thuận hòa, hiểu lòng nhau như bây giờ, chồng tôi tiếp:
-         Nhưng chắc chắn mình sẽ về thăm Việt Nam , đi từ Nam ra Bắc, sẽ ghé vào tất cả những của hàng ăn uống sang trọng của Sài Gòn Hà Nội
Tôi gạt ngay:
-         Không được, đồ ăn Việt Nam bây giờ không bảo đảm, và nhất là các cô gái trẻ đẹp thấy hơi tiền sẽ bám theo anh, sẽ cua anh, em vừa mất tiền vừa mất chồng. Mấy ông Đài Loan, Hàn Quốc vừa gìa vừa handicap còn lấy được gái Việt Nam trẻ đẹp hơ hớ kia kìa, nói gì anh. Tuyệt đối mình không về Việt Nam .
Anh ta năn nỉ:
-         Quê hương không về thì về đâu? Ta sẽ về xóm cũ làng xưa, xây cầu, xây trường học làm phước.
-   Thôi chuyện đó mắc mớ gì mình làm giùm nhà nước Việt Nam , thà lấy tiền phân phát tận tay cho bà con lối xóm còn hơn. Nhưng anh hứa là không được vào nhà hàng, quán nhậu đó nghe? Để chắc ăn, anh đi đâu em theo đó từng bước
-         Như vậy là anh đi tù chứ đâu phải đi du lịch?
-         Đàn ông các anh ghê lắm, lúc bình thường nghèo khổ thì ngoan ngoãn dễ bảo, có đồng tiền là đổi mới ngay, đòi của lạ, đòi hưởng thụ ngất trời xanh. Em không bao giờ tin anh, vì anh cũng là một thằng đàn ông
Chồng tôi thở dài:
-         Em tính sao cũng được, còn đàn bà các em thì sao?
-         Thì ngoài chồng con, em cũng phải ưu tiên cho em chứ. Em sẽ shopping, sẽ đi ra đi vào thẩm mỹ viện như đi chợ, để sửa đổi cái nhan sắc vừa xấu vừa gìa trước tuổi của em…
Anh ta vội vàng ngắt lời tôi:
-         Anh cũng định…nói thế mà sợ em giận, may qúa em đã tự giác nói ra trước.
Trong bóng đêm tôi lườm chồng:
-         Chắc bao năm nay anh chán em lắm rồi chứ gì? Dịp này em sẽ đẹp từ quần áo, trang sức cho đến con người. Sẽ không ai nhận ra em là mụ đàn bà hốc hác của những vất vả nhọc nhằn, của những đêm thiếu ngủ ngồi làm assembly trong hãng mà ngủ gà ngủ gật nữa.
-   Nói tới hãng xưởng anh mới nhớ, mình sẽ  nghỉ làm ở nhà tha hồ mà ăn mà ngủ, không phải thấp thỏm choàng tỉnh dậy khi chuông đồng hồ báo thức lúc tờ mờ sáng nữa.
Tôi phụ họa:
-         Sung sướng nhất là  em sẽ vĩnh biệt được bộ mặt khó ưa của thằng cai lúc nào cũng dòm ngó, hễ thấy công việc em làm chậm chạp hay làm sai sót là chỉ trích, phê bình,
-         Em làm sai, làm hư sản phẩm, người ta phê bình là đúng rồi mà em.
Tôi bướng bỉnh:
-         Nhưng em ghét thái độ của nó lắm. Nay trúng số, em sẽ bất ngờ bỏ việc cái một cho nó giật mình té ngửa.
-         Em ơi, em mà nghỉ việc thì sẽ có hàng đống người nhào vô xin việc, chẳng có hãng xưởng nào đau đớn, té ngửa vì em bỏ việc đâu. Vả lại, nếu họ có tiếc thì cũng chả bao giờ tiếc một công nhân vừa dở vừa lười như em, làm không bao giờ đủ chỉ tiêu, chất lượng, ấy là chưa kể thỉnh thoảng em trái nắng trở trời đi trễ về sớm. Hãng không đuổi em là may đấy.
-         Anh đánh gía em thấp thế! Mà thôi, bàn tiếp đi nếu em nghỉ ở nhà, chỉ ăn chơi không thì sẽ béo phì mất, coi chừng lại mắc bệnh nhà giàu dư mỡ, dư đường, cao huyết áp !!
-         Mình sẽ học khiêu vũ, sẽ bơi lội, đó là những môn nghệ thuật, thể thao văn minh lịch sự và có lợi cho thân thể .
Tôi tán thành:
-         Ý kiến của anh thật là tuyệt hảo. Chuyện vợ chồng mình thế là tạm đủ, bây giờ tính cho hai đứa con mình, con Bầu và thằng Bí đi anh.
Chồng tôi âu yếm trêu chọc:
-         Gớm, ở xứ Mỹ văn minh mà em đặt nickname cho hai con cứ như ở miệt vườn bên Việt Nam ấy, Bầu với Bí !!
-         Em thích thế, vừa dễ thương vừa có tình quê hương anh ạ.
-         Xem nào, anh muốn sau này hai con sẽ học trường danh tiếng nhất ở Mỹ…
Tôi chợt băn khoăn:
-         Nhưng học để…làm gì? mấy năm trời đại học ra trường chỉ kiếm vài chục ngàn một năm. Trong khi gia tài nhà mình ăn xài cả mấy đời không hết.
-         Em có lý dù cái lý của em không ổn.
-         Gì mà không ổn ? con mình sẽ thành lập hãng xưởng, thuê người làm giám đốc, làm quản lý. Nó không cần bằng cấp vẫn chỉ huy được mấy thằng có bằng cấp, ra lệnh cái gì cũng có người “Yes, Sir” ngay. Anh thấy không, nhiều triệu phú trên thế giới nhờ làm ăn gặp may chứ có bằng cấp mẹ gì đâu
-         Anh xin em, đừng nói giọng khinh đời như thế! bên cạnh cái may người ta cũng có tài, có năng khiếu nào đó mới thành công được.
-         Thế còn chuyện lập gia đình cho con Bầu, thằng Bí sau này? chẳng lẽ con mình giàu thế lại lấy bác sĩ, kỹ sư đồng lương không xứng với gia tài nhà mình?
-         Nếu em muốn tìm sui gia ngang ngửa với tài sản nhà mình thì mai ra chợ mua cuốn Forbes, nó xếp hạng các người giàu trên thế giới, tha hồ cho em lựa chọn.sui gia.
-         Đúng thế, cứ coi gương tụi Hollywood , tụi nổi tiếng thì biết. Cầu thủ bóng đá Beckham lấy con ca sĩ Spice Girls, Jennifer Lopez lấy Anthony hay ông nghị sĩ, cựu ứng viên tổng thống Kerry lấy bà qủa phụ Ketchup v..v..Họ đều có tài sản ngang ngửa nhau, nếu có li dị cũng không ai bị thiệt thòi.
Chồng tôi âu yếm ôm tôi:
-         Nãy giờ mình tính chuyện vợ chồng con cái đâu vào đấy cả rồi nếu vợ chồng mình trúng số 62 triệu. Điều vui nhất là kể từ hôm nay mình ý hợp tâm đầu, em hãy hứa với anh một lần nữa, đừng bao giờ kiếm chuyện cãi cọ với anh nghe em?
-         Em đã hứa rồi mà. Tôi dịu dàng và nũng nịu nói
Anh hôn tôi:
-         Vậy bây giờ mình ngủ em nhé, mai anh bắt đầu mua vé số, anh quyết chí sẽ nhịn cà phê, thuốc lá, em vừa lòng chưa?
-         À quên nữa anh ơi, còn một điều rất quan trọng, khi mình trúng số thành triệu phú thì sẽ có bao nhiêu sự nguy hiểm rình rập xung quanh, nào trộm cướp, nào tống tiền, sợ mình chưa hưởng được bao nhiêu lại….
Anh ngắt lời tôi:
-         Em đừng lo, mình sẽ thuê body guard bảo vệ, ngoài ra sẽ thuê luật sư để liên hệ với sở sổ số, sở thuế và mọi thứ có liên quan đến tiền bạc, và sẽ thuê một phát ngôn viên chuyên trả lời điện thoại, vì sẽ có hàng trăm, hàng ngàn cú phone từ bà con, bạn bè thân sơ đến những kẻ không quen biết, trước để chung vui sau để xin xỏ, và các hội từ thiện, các hội đoàn tùm lum mang đủ thứ danh xưng xin giúp đỡ, rồi các business, các cố vấn đầu tư mời mua bán, mời hợp tác. Mình mà trả lời trực tiếp phone thì sẽ điên đầu lên mà chết.
-         Vậy thì em yên tâm rồi, chưa bao giờ em thanh thản như đêm nay
-         Khuya qúa  rồi, chúc em ngủ ngon có nhiều mộng đẹp.
-         Em cũng chúc anh ngủ ngon nhé.
Giấc mộng vàng son còn luẩn quẩn đâu đây đang êm ái ru tôi vào giấc ngủ. Bỗng một tiếng kêu như từ một cõi xa xăm nào vọng lại, tiếng của chồng tôi:
-         Em ơi, hôm nay là mồng 5 rồi, suýt nữa thì quên!
Tôi đáp lơ mơ:
-         Thì có sao đâu…
-         Trời ơi, là hạn chót trả bill xe, trả tiền thuê nhà.
Nghe tới chữ “bill” là tôi giật mình ngồi nhỏm dậy, hất tung chăn gối sang một bên:
-         Ừ nhỉ, sao mà nhanh thế??
-         Trong bank còn đủ tiền trả không hả em?
-         Em không biết nữa, vì tháng này con Bầu, thằng Bí đi bác sĩ mấy lần, tiền mua thuốc cũng bộn, vượt ra ngoài chỉ tiêu rồi.
-         Chết chưa ! Mai tính sao đây? Tháng trước mình trả tiền nhà trễ và ký check không có tiền trong bank đã bị phạt mấy chục đồng rồi.
Tôi càu nhàu:
-         Để mai xem, kẹt qúa thì em mượn tạm …tiền gìa của mẹ em, chứ không để nó phạt nữa đâu, vừa mất mặt vừa tiếc tiền đứt cả ruột.
Cái bóng ma của tiền nợ xe, tiền thuê nhà hiện ra lù lù trước mặt làm tôi tỉnh ngủ, lòng tôi sôi sục buồn lo. Chồng tôi vẫn dịu dàng:
-         Thôi ngủ đi em để mai còn đi làm. Good night !
Tôi bực mình gắt lên:
-         Good night cái gì nữa? anh vừa nhét vào đầu tôi hai cái món nợ đời kia kìa. Lần sau đừng mang những chuyện hắc ám ấy lên giường ngủ, anh biết chưa?
-         Vì anh chợt nhớ ra, phải nói ngay, kẻo ngày mai cả hai đứa đều bận rộn quên phéng đi, trả trễ họ lại phạt tiền, đã nghèo lại gặp cái eo !
Tôi cười lạt lẽo và óan trách:
-         Cám ơn anh đã nhắc nhở, nhưng không đúng lúc, khi mà chúng ta vừa dệt xong giấc mơ triệu phú. Bây giờ kể như tôi mất ngủ đêm nay.
Anh ta cũng cười lạt lẽo chẳng khác chi tôi:
-         Em giọng nào nói cũng được, không nhắc thì trách, nhắc không đúng lúc thì bị la. Tôi cũng sẽ mất ngủ đêm nay.

Rồi anh ta vùng dậy, ôm gối ôm chăn đi ra ngoài. Tôi thừa hiểu anh ta ra ghế sofa ngủ, đó là kết qủa của bao phen vợ chồng xung khắc cãi nhau. Chưa hết, anh ta còn buông lại một câu hù dọa quen thuộc mà tôi đã nghe hàng trăm lần:
-         Tôi thề là kiếp sau không lấy vợ, cụ thể là không lấy cô, cô nghe rõ chưa?
Tôi gào lên:
-         Tôi cũng thề, thà tôi là gái gìa, gái ế còn hơn là lấy anh. Anh nghe rõ chưa?
Giường rộng thênh thang, tôi nằm xoải tay xoải chân đủ kiểu để cố dỗ giấc ngủ muộn, được tí nào hay tí ấy, và tôi biết chắc rằng ngày mai tôi lại vác cái bộ mặt hốc hác đến hãng để tiếp tục công việc nhàm chán hàng ngày và nhìn bản mặt khó ưa của của thằng cai không biết đến bao giờ, trừ khi nó bỏ việc đi nơi khác hay một ngày nào đó nó trúng gío chết ngắc.

 

Nguyễn Thị Thanh Dương

 

 

Par trungkhoi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Samedi 14 janvier 2012 6 14 /01 /Jan /2012 16:37

 

las vegas casino go voyages

 

 

 

NẾU VỢ CHỒNG MÌNH TRÚNG SỐ.

 

Nguyễn Thị Thanh Dương.

 

 Đêm đã khuya rồi, tôi trở mình đổi tư thế nằm cố dỗ giấc ngủ để mai còn dậy sớm đi làm. Chồng tôi nằm bên cạnh cũng đang trở mình trằn trọc, anh ta là người dễ ngủ, mọi hôm giờ này anh đã ngủ say rồi mà?
Tôi mở mắt ra thì thấy anh cũng đang trố mắt nhìn tôi:
-         Anh chưa ngủ được à? Tôi hỏi khẽ.
-         Em cũng chưa ngủ được à? Anh ta cũng khẽ hỏi lại
-         Vì em đang trăn trở một điều…
-         Anh cũng đang có một điều trăn trở…
Tôi tò mò, tỉnh cả ngủ:
-         Chúng mình hãy cùng nói lên điều trăn trở của mình xem sao nhé?
-         Em cứ làm như trò trẻ con. Khuya rồi lo mà ngủ đi.
-         Kệ nó, đằng nào cũng tỉnh ngủ rồi. Nào…một…hai…ba…chúng ta cùng nói.
-         Nếu vợ chồng mình trúng số !!

Cả hai nói cùng một câu, cùng một lượt, cùng một nỗi khát khao như nhau. Tôi lănnhào vào anh, ôm chầm lấy anh mà reo:
-         Trời ơi, suốt bao nhiêu năm lấy nhau chúng mình toàn bất đồng ý kiến, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng cãi nhau, thầy bói nói tuổi mình xung khắc tứ hành xung. Đêm nay em mới biết ít ra mình cũng có một lần ý hợp tâm đầu, từ giờ trở đi vợ chồng mình hãy cùng nhìn về một hướng như thế này cho nhà cửa êm ấm anh nhé?
-         Anh cũng ngạc nhiên sao đêm nay vợ chồng mình lại giống nhau đến thế? Vậy em hãy hứa trước không bao giờ sinh sự, quát tháo anh nữa đi !
Tôi nũng nịu nép vào người anh:
-         Em hứa mà !
-         Em ạ, lúc chiều anh coi ti vi thấy tin ông Nguyễn Văn Út ở thành phố Carrollton, tiểu bang Texas trúng số Mega, sau khi trừ thuế lấy về 62 triệu….
Tôi ngắt lời anh:
-         Em biết rồi, và nó làm anh trằn trọc mất ngủ chứ gì? Em đây cũng thế, con số 62 triệu  quay cuồng trong đầu óc em, em cứ thao thức ước gì mình được may mắn như ông Nguyễn văn Út.
-         Nếu mình được thần tài gõ cửa thì cuộc đời sẽ thay đổi vô số kể, em nhỉ?
-         Với em, cả thế giới cũng thay đổi theo mình đấy.
-         Nhưng mình có mua vé số bao giờ đâu mà mong trúng số?
-         Thì ngày mai bắt đầu mua.
-         Tài chính nhà mình đâu vào đấy khít khao cả rồi, mua vé số một vài đồng cho vui thì được, chứ tiền đâu mà mua nhiều?
-         Em có cách rồi, anh hãy nhịn cái khỏan cà phê thuốc lá đi, để mua sự hi vọng trở thành triệu phú.
Tôi hớn hở tiếp:
-         Bây giờ chúng mình hãy thử tưởng tượng nếu trúng số 62 triệu như ông Út xem sao. Em nhường cho anh quyền tiêu tiền trước đó…
-         Sao hôm nay em tử tế và khiêm nhường thế? anh cũng…nhường cho em được quyền tiêu tiền trước đó.
-         Ôi, nếu mình có 62 triệu trong tay, trước hết mình sẽ mua một ngôi nhà thật to, thật đẹp, để quên phứt đi căn phòng apartment cũ kỹ này. Căn nhà sẽ có cả chục phòng ngủ, phòng tắm, mỗi ngày mình ngủ một phòng và tắm một phòng.
-         OK, anh đồng ý cho em mua nhà to, sẽ thuê người lau chùi dọn dẹp. Nhưng tính em nhút nhát hay sợ ma, liệu em có ở nổi trong căn nhà rộng thênh thang đó không?
Tôi chần chừ:
-         Ừ nhỉ, nhà nhiều phòng qúa cũng…lạnh cả người, mà lo gì, em sẽ thuê kẻ hầu người hạ, vào ra tấp nấp. Xong nhà rồi mình sẽ mua xe hơi đắt tiền nhất nước Mỹ, còn hai cái xe cũ hiện nay mình donate cho người nghèo làm phước anh ạ.
-         Ôi cha, phước đâu chưa thấy mà có khi người ta rước họa vào thân, cả hai xe đều cà tàng nay hư cái này mai hư cái khác. Em còn nhớ tuần trước anh đang chạy xe bỗng chết máy dừng lại trên highway xe cộ nườm nượp tí nữa thì anh bị xe khác đụng toi mạng không?
-         Kệ họ, có còn hơn không. Mình mơ tiếp đi anh, có nhà to, xe đẹp rồi tới gì nữa đây? Chả lẽ ngày nào cũng lái xe đẹp ra đường chơi khơi khơi mãi sao?
-         Mình sẽ đi du lịch, ngồi máy bay hạng first class đi khắp thế giới cho biết năm châu bốn biển.
Tôi lo ngại:
-         Anh ơi, vé first class mà rớt máy bay cũng chết tốt, tiền của chưa kịp hưởng.
-         Sống chết có số mà em, anh từng ao ước được đi đó đi đây…mỗi quốc gia đều có cái hay, cái đẹp của nó, thật là thú vị.
-         Nhưng phải chừa Iraq và Afghanistan ra, hai xứ đó đang có chiến tranh và khủng bố, kẻo tên bay đạn lạc lại chết oan.
-         Em lo xa thật là có lý. Chồng tôi khen
-         Cả các nước Châu Phi nữa anh ạ, đa số dân họ nhiễm HIV, đến đó khéo vạ lây vào thân
-         Em lại càng có lý.
Chưa bao giờ vợ chồng tôi thuận hòa, hiểu lòng nhau như bây giờ, chồng tôi tiếp:
-         Nhưng chắc chắn mình sẽ về thăm Việt Nam , đi từ Nam ra Bắc, sẽ ghé vào tất cả những của hàng ăn uống sang trọng của Sài Gòn Hà Nội
Tôi gạt ngay:
-         Không được, đồ ăn Việt Nam bây giờ không bảo đảm, và nhất là các cô gái trẻ đẹp thấy hơi tiền sẽ bám theo anh, sẽ cua anh, em vừa mất tiền vừa mất chồng. Mấy ông Đài Loan, Hàn Quốc vừa gìa vừa handicap còn lấy được gái Việt Nam trẻ đẹp hơ hớ kia kìa, nói gì anh. Tuyệt đối mình không về Việt Nam .
Anh ta năn nỉ:
-         Quê hương không về thì về đâu? Ta sẽ về xóm cũ làng xưa, xây cầu, xây trường học làm phước.
-   Thôi chuyện đó mắc mớ gì mình làm giùm nhà nước Việt Nam , thà lấy tiền phân phát tận tay cho bà con lối xóm còn hơn. Nhưng anh hứa là không được vào nhà hàng, quán nhậu đó nghe? Để chắc ăn, anh đi đâu em theo đó từng bước
-         Như vậy là anh đi tù chứ đâu phải đi du lịch?
-         Đàn ông các anh ghê lắm, lúc bình thường nghèo khổ thì ngoan ngoãn dễ bảo, có đồng tiền là đổi mới ngay, đòi của lạ, đòi hưởng thụ ngất trời xanh. Em không bao giờ tin anh, vì anh cũng là một thằng đàn ông
Chồng tôi thở dài:
-         Em tính sao cũng được, còn đàn bà các em thì sao?
-         Thì ngoài chồng con, em cũng phải ưu tiên cho em chứ. Em sẽ shopping, sẽ đi ra đi vào thẩm mỹ viện như đi chợ, để sửa đổi cái nhan sắc vừa xấu vừa gìa trước tuổi của em…
Anh ta vội vàng ngắt lời tôi:
-         Anh cũng định…nói thế mà sợ em giận, may qúa em đã tự giác nói ra trước.
Trong bóng đêm tôi lườm chồng:
-         Chắc bao năm nay anh chán em lắm rồi chứ gì? Dịp này em sẽ đẹp từ quần áo, trang sức cho đến con người. Sẽ không ai nhận ra em là mụ đàn bà hốc hác của những vất vả nhọc nhằn, của những đêm thiếu ngủ ngồi làm assembly trong hãng mà ngủ gà ngủ gật nữa.
-   Nói tới hãng xưởng anh mới nhớ, mình sẽ  nghỉ làm ở nhà tha hồ mà ăn mà ngủ, không phải thấp thỏm choàng tỉnh dậy khi chuông đồng hồ báo thức lúc tờ mờ sáng nữa.
Tôi phụ họa:
-         Sung sướng nhất là  em sẽ vĩnh biệt được bộ mặt khó ưa của thằng cai lúc nào cũng dòm ngó, hễ thấy công việc em làm chậm chạp hay làm sai sót là chỉ trích, phê bình,
-         Em làm sai, làm hư sản phẩm, người ta phê bình là đúng rồi mà em.
Tôi bướng bỉnh:
-         Nhưng em ghét thái độ của nó lắm. Nay trúng số, em sẽ bất ngờ bỏ việc cái một cho nó giật mình té ngửa.
-         Em ơi, em mà nghỉ việc thì sẽ có hàng đống người nhào vô xin việc, chẳng có hãng xưởng nào đau đớn, té ngửa vì em bỏ việc đâu. Vả lại, nếu họ có tiếc thì cũng chả bao giờ tiếc một công nhân vừa dở vừa lười như em, làm không bao giờ đủ chỉ tiêu, chất lượng, ấy là chưa kể thỉnh thoảng em trái nắng trở trời đi trễ về sớm. Hãng không đuổi em là may đấy.
-         Anh đánh gía em thấp thế! Mà thôi, bàn tiếp đi nếu em nghỉ ở nhà, chỉ ăn chơi không thì sẽ béo phì mất, coi chừng lại mắc bệnh nhà giàu dư mỡ, dư đường, cao huyết áp !!
-         Mình sẽ học khiêu vũ, sẽ bơi lội, đó là những môn nghệ thuật, thể thao văn minh lịch sự và có lợi cho thân thể .
Tôi tán thành:
-         Ý kiến của anh thật là tuyệt hảo. Chuyện vợ chồng mình thế là tạm đủ, bây giờ tính cho hai đứa con mình, con Bầu và thằng Bí đi anh.
Chồng tôi âu yếm trêu chọc:
-         Gớm, ở xứ Mỹ văn minh mà em đặt nickname cho hai con cứ như ở miệt vườn bên Việt Nam ấy, Bầu với Bí !!
-         Em thích thế, vừa dễ thương vừa có tình quê hương anh ạ.
-         Xem nào, anh muốn sau này hai con sẽ học trường danh tiếng nhất ở Mỹ…
Tôi chợt băn khoăn:
-         Nhưng học để…làm gì? mấy năm trời đại học ra trường chỉ kiếm vài chục ngàn một năm. Trong khi gia tài nhà mình ăn xài cả mấy đời không hết.
-         Em có lý dù cái lý của em không ổn.
-         Gì mà không ổn ? con mình sẽ thành lập hãng xưởng, thuê người làm giám đốc, làm quản lý. Nó không cần bằng cấp vẫn chỉ huy được mấy thằng có bằng cấp, ra lệnh cái gì cũng có người “Yes, Sir” ngay. Anh thấy không, nhiều triệu phú trên thế giới nhờ làm ăn gặp may chứ có bằng cấp mẹ gì đâu
-         Anh xin em, đừng nói giọng khinh đời như thế! bên cạnh cái may người ta cũng có tài, có năng khiếu nào đó mới thành công được.
-         Thế còn chuyện lập gia đình cho con Bầu, thằng Bí sau này? chẳng lẽ con mình giàu thế lại lấy bác sĩ, kỹ sư đồng lương không xứng với gia tài nhà mình?
-         Nếu em muốn tìm sui gia ngang ngửa với tài sản nhà mình thì mai ra chợ mua cuốn Forbes, nó xếp hạng các người giàu trên thế giới, tha hồ cho em lựa chọn.sui gia.
-         Đúng thế, cứ coi gương tụi Hollywood , tụi nổi tiếng thì biết. Cầu thủ bóng đá Beckham lấy con ca sĩ Spice Girls, Jennifer Lopez lấy Anthony hay ông nghị sĩ, cựu ứng viên tổng thống Kerry lấy bà qủa phụ Ketchup v..v..Họ đều có tài sản ngang ngửa nhau, nếu có li dị cũng không ai bị thiệt thòi.
Chồng tôi âu yếm ôm tôi:
-         Nãy giờ mình tính chuyện vợ chồng con cái đâu vào đấy cả rồi nếu vợ chồng mình trúng số 62 triệu. Điều vui nhất là kể từ hôm nay mình ý hợp tâm đầu, em hãy hứa với anh một lần nữa, đừng bao giờ kiếm chuyện cãi cọ với anh nghe em?
-         Em đã hứa rồi mà. Tôi dịu dàng và nũng nịu nói
Anh hôn tôi:
-         Vậy bây giờ mình ngủ em nhé, mai anh bắt đầu mua vé số, anh quyết chí sẽ nhịn cà phê, thuốc lá, em vừa lòng chưa?
-         À quên nữa anh ơi, còn một điều rất quan trọng, khi mình trúng số thành triệu phú thì sẽ có bao nhiêu sự nguy hiểm rình rập xung quanh, nào trộm cướp, nào tống tiền, sợ mình chưa hưởng được bao nhiêu lại….
Anh ngắt lời tôi:
-         Em đừng lo, mình sẽ thuê body guard bảo vệ, ngoài ra sẽ thuê luật sư để liên hệ với sở sổ số, sở thuế và mọi thứ có liên quan đến tiền bạc, và sẽ thuê một phát ngôn viên chuyên trả lời điện thoại, vì sẽ có hàng trăm, hàng ngàn cú phone từ bà con, bạn bè thân sơ đến những kẻ không quen biết, trước để chung vui sau để xin xỏ, và các hội từ thiện, các hội đoàn tùm lum mang đủ thứ danh xưng xin giúp đỡ, rồi các business, các cố vấn đầu tư mời mua bán, mời hợp tác. Mình mà trả lời trực tiếp phone thì sẽ điên đầu lên mà chết.
-         Vậy thì em yên tâm rồi, chưa bao giờ em thanh thản như đêm nay
-         Khuya qúa  rồi, chúc em ngủ ngon có nhiều mộng đẹp.
-         Em cũng chúc anh ngủ ngon nhé.
Giấc mộng vàng son còn luẩn quẩn đâu đây đang êm ái ru tôi vào giấc ngủ. Bỗng một tiếng kêu như từ một cõi xa xăm nào vọng lại, tiếng của chồng tôi:
-         Em ơi, hôm nay là mồng 5 rồi, suýt nữa thì quên!
Tôi đáp lơ mơ:
-         Thì có sao đâu…
-         Trời ơi, là hạn chót trả bill xe, trả tiền thuê nhà.
Nghe tới chữ “bill” là tôi giật mình ngồi nhỏm dậy, hất tung chăn gối sang một bên:
-         Ừ nhỉ, sao mà nhanh thế??
-         Trong bank còn đủ tiền trả không hả em?
-         Em không biết nữa, vì tháng này con Bầu, thằng Bí đi bác sĩ mấy lần, tiền mua thuốc cũng bộn, vượt ra ngoài chỉ tiêu rồi.
-         Chết chưa ! Mai tính sao đây? Tháng trước mình trả tiền nhà trễ và ký check không có tiền trong bank đã bị phạt mấy chục đồng rồi.
Tôi càu nhàu:
-         Để mai xem, kẹt qúa thì em mượn tạm …tiền gìa của mẹ em, chứ không để nó phạt nữa đâu, vừa mất mặt vừa tiếc tiền đứt cả ruột.
Cái bóng ma của tiền nợ xe, tiền thuê nhà hiện ra lù lù trước mặt làm tôi tỉnh ngủ, lòng tôi sôi sục buồn lo. Chồng tôi vẫn dịu dàng:
-         Thôi ngủ đi em để mai còn đi làm. Good night !
Tôi bực mình gắt lên:
-         Good night cái gì nữa? anh vừa nhét vào đầu tôi hai cái món nợ đời kia kìa. Lần sau đừng mang những chuyện hắc ám ấy lên giường ngủ, anh biết chưa?
-         Vì anh chợt nhớ ra, phải nói ngay, kẻo ngày mai cả hai đứa đều bận rộn quên phéng đi, trả trễ họ lại phạt tiền, đã nghèo lại gặp cái eo !
Tôi cười lạt lẽo và óan trách:
-         Cám ơn anh đã nhắc nhở, nhưng không đúng lúc, khi mà chúng ta vừa dệt xong giấc mơ triệu phú. Bây giờ kể như tôi mất ngủ đêm nay.
Anh ta cũng cười lạt lẽo chẳng khác chi tôi:
-         Em giọng nào nói cũng được, không nhắc thì trách, nhắc không đúng lúc thì bị la. Tôi cũng sẽ mất ngủ đêm nay.

Rồi anh ta vùng dậy, ôm gối ôm chăn đi ra ngoài. Tôi thừa hiểu anh ta ra ghế sofa ngủ, đó là kết qủa của bao phen vợ chồng xung khắc cãi nhau. Chưa hết, anh ta còn buông lại một câu hù dọa quen thuộc mà tôi đã nghe hàng trăm lần:
-         Tôi thề là kiếp sau không lấy vợ, cụ thể là không lấy cô, cô nghe rõ chưa?
Tôi gào lên:
-         Tôi cũng thề, thà tôi là gái gìa, gái ế còn hơn là lấy anh. Anh nghe rõ chưa?
Giường rộng thênh thang, tôi nằm xoải tay xoải chân đủ kiểu để cố dỗ giấc ngủ muộn, được tí nào hay tí ấy, và tôi biết chắc rằng ngày mai tôi lại vác cái bộ mặt hốc hác đến hãng để tiếp tục công việc nhàm chán hàng ngày và nhìn bản mặt khó ưa của của thằng cai không biết đến bao giờ, trừ khi nó bỏ việc đi nơi khác hay một ngày nào đó nó trúng gío chết ngắc.

 

Nguyễn Thị Thanh Dương

 

 

Par trungkhoi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Mardi 20 décembre 2011 2 20 /12 /Déc /2011 14:45

 Vết Sẹo
 
   Mẹ ruột chúng tôi mất sau khi sinh em trai út của tôi. Chị Như, chị hai tôi, lúc đó mới lên mười. Tôi, đứa con gái thứ hai, lên tám ốm quặt quẹo. Sau nữa, thằng Thành, năm tuổi, tròn như củ khoai ngơ ngác đi tìm mẹ suốt ngày.
   Hai năm sau cha tôi tục huyền với người phụ nữ con nhà gia thế, một phụ nữ đẹp mới 27 tuổi. Chúng tôi gọi người này là “Má”. Cha đi làm từ sáng đến tối, giao phó toàn bộ việc chăm nom con cái cho má tôi. Má làm trăm thứ việc không mấy khi ngơi tay. Chị em tôi no đủ, sạch sẽ, nhà cửa chúng tôi gọn gàng, bữa cơm dọn lên lúc nào cũng nóng sốt.
  Cha tôi chung sống với má sau được ba năm thì đau nặng rồi mất. Lúc sắp ra đi, cha không còn nói được chỉ nhìn má tôi rồi khóc. Má lúc đó trẻ quá, đẹp quá lại chẳng phải má ruột của chúng tôi...
   Cha vừa nằm xuống được mươi ngày đã có người đến đòi xiết nhà, xiết đồ. Gia đình nhà má khăng khăng bắt má về gả chồng. Rồi một ngày kia má kêu bán nhà, trả hết nợ rồi lặng lẽ dắt díu chúng tôi đi. Đó là năm 1978. Chúng tôi ở đậu nhà người chị họ xa của má, gọi là dì tư Tím. Dì làm nghề ướp cá, bán cá, dì góa bụa và nghèo khó. Căn nhà của dì không khác hơn cái chòi canh dưa là mấy, vậy mà còn chứa thêm má và bốn đứa chúng tôi. Dì tư Tím đem biếu ba con gà mái dầu cho một người quen để xin cho má một chân hộ lý trong bệnh viện đa khoa.
   Hằng ngày, má dậy từ 3g30 sáng, vào bệnh viện nấu nước, châm nước cho những bệnh nhân dậy sớm rửa mặt, pha sữa, pha trà để kiếm thêm chút tiền còm mua sách vở cho chị em tôi đi học. Sáu giờ má tất tả về nhà lo cho chúng tôi ăn sáng và đến trường. Bảy giờ má trở lại bệnh viện lau cầu thang, lau sàn, cọ rửa nhà vệ sinh, thay trải giường cho người bệnh, gom rác đem đi đốt… Sau năm giờ chiều, má còn nhận giặt thuê quần áo cho những bệnh nhân khá giả. Đến tám giờ tối má mới về đến nhà, mệt rã rời.
   Hôm nào mưa gió má về sớm hơn. Má mua về cho chị em tôi mỗi đứa một trái bắp nướng hay một túi đậu nành rang thơm giòn. Mấy chị em nằm bên má trên một manh chiếu rách, nghe má kể chuyện đời xưa. Thằng út Tài sợ lạnh cứ ôm chặt má mà khen sao má ấm quá. Thằng Thành nhõng nhẽo đòi má gãi lưng. Cũng có khi má dạy chúng tôi những bài hò, bài vè để cả nhà thành một “dàn đồng ca” rất ăn ý, rất vui nhộn, mặc ngoài kia gió thổi mưa tuôn…
   Mỗi năm vào ngày giỗ mẹ tôi, má làm một mâm cơm tươm tất. Rồi má thắp mấy nén nhang thơm, gọi hết bốn chị em tôi lại bên bàn thờ mà nói: “Đây là mẹ ruột của các con, người đã sinh ra và nuôi nấng các con. Tuy mẹ các con mất rồi nhưng ở trên trời mẹ các con vẫn luôn phù hộ cho các con mạnh khỏe”. Vào ngày giỗ ba, má cũng làm như vậy. Ngày ấy cũng như mãi tới bây giờ cũng vậy, tôi vẫn tin ba mẹ tôi ở trên trời nhìn thấy chúng tôi.
   Có một sáng người ta đưa má về. Chân má bị phỏng nước sôi do một bệnh nhân chạy vấp vào má. Vết phỏng rất lớn. Do ăn uống thiếu thốn, sức đề kháng yếu nên chỗ phỏng trên chân má rất lâu không lành, cứ sưng lên đau nhức. Má mất ngủ nhiều, ốm rạc như con cò. Chị hai khóc, năn nỉ má cho đi đổ nước thay má mà má không cho đi. Rồi má nén đau, cố lê chân đi làm trở lại. Về sau vết bỏng ở chân má làm sẹo, một sẹo lồi nhăn nhúm chạy từ cổ chân đến hết mu bàn chân trái. Dáng má đi không còn tự nhiên nữa.
   Dì tư Tím mua được một căn nhà ở gần chợ, bán rẻ căn nhà lá cho má con tôi. Năm đó chị hai tôi thi đậu vào Trường cao đẳng Sư phạm Cần Thơ. Thương má cực nhọc, chị định bỏ học đi làm thuê. Má cương quyết không cho. Chưa bao giờ má cương quyết như vậy. Thắp nén nhang trên bàn thờ ba, má khấn (cốt cho chị hai nghe): “Con gái lớn của mình định bỏ học. Khi về nơi chín suối, em biết nhìn anh sao đây…”.
   Chị hai khóc, xin lỗi má rồi chấp nhận đi học. Hai năm sau tôi cũng vào đại học và cũng được má sắp soạn vali quần áo cho tôi rồi đưa đi. Mở cái vali ra nhìn mà thương má đứt ruột: ngoài quần áo, má còn bỏ vào kim chỉ, dầu gió, tem thư, bông băng thuốc đỏ, thuốc cảm…
   Dường như má có thể gói trọn sự thương yêu của má vào trong từng thứ một. Bốn năm, chị em tôi ra trường lênh đênh tìm việc thì cũng là lúc thằng Thành vào Đại học Luật TP.HCM và năm sau nữa là thằng Tài vào Đại học Y Cần Thơ. Làm sao đong được sự vất vả, cực nhọc của má lúc ấy. Lưng má còng đi, tóc đã lốm đốm bạc, da tay chai sần.
   Nhiều năm trôi qua, má lần lượt dựng vợ gả chồng cho ba đứa con lớn. Thằng Tài vẫn ở với má và chưa có gia đình riêng. Giờ nó là bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện mà xưa má làm hộ lý. Nó tâm sự rằng hễ đi trực đêm mà nghe tiếng rao “nước sôi đây” là giật mình thảng thốt tưởng như tiếng má, nghẹn thắt cả lồng ngực.
  Những ngày rảnh rỗi, chị em tôi dẫn lũ con về với má cho má vui. Đám trẻ quấn quít với má không rời nửa bước. Đứa nhổ tóc sâu, đứa bóp tay, đứa bóp chân cho bà. Một lần bé Du con tôi xoa vào vết sẹo trên chân má mà nói: “Bà ngoại ơi, con bị phỏng tay có một chút đã đau ghê. Ngoại phỏng nhiều vậy chắc là khiếp lắm…” Má tôi cười: “Lâu quá, ngoại quên mất rồi”.
   Một chiều mưa tôi về thăm má, nằm bên má tâm sự chuyện chồng con. Mưa ầm ào, mưa tầm tã, tôi kêu lạnh má liền kéo mềm đắp cho tôi, tôi thì lại đắp cho má y như lúc tôi còn nhỏ ngủ chung với má vậy. Chân tôi lạnh tôi tìm hơi ấm nơi chân má. Tôi chạm vào vết sẹo trên cổ chân má, cái vết sẹo đã thành thân thuộc với tôi vậy mà tự nhiên tôi rơi nước mắt.
   Nghĩ lại, tôi có chồng có con, vợ chồng tôi luôn quấn quít đầm ấm… Còn má, má chỉ được hạnh phúc làm vợ trong ba năm lẻ. Trong những năm tháng dằng dặc sau này, chắc cũng có lúc má khát khao một hạnh phúc riêng tư, cũng có lúc má cô đơn, mệt mỏi mà không có ai chia sẻ. Má ơi, sự lựa chọn của má sao nghiệt ngã quá vậy!
   Đã bao lần má kể cho các con tôi nghe những câu chuyện cổ tích về công chúa, về hoàng tử, về các cô tiên xinh đẹp… Một ngày kia con tôi lớn lên, tôi sẽ kể cho các con tôi nghe về “Bà Tiên” của chị em tôi, bà tiên tóc bạc, dáng đi hơi khập khiễng vì một vết sẹo dài… Truyện cổ tích má viết cho chúng tôi bằng cả sự nhọc nhằn, sự đau đớn, bằng nước mắt, mồ hôi và bằng cả cuộc đời của Má.
 
Lê Thúy Bảo Nhi

Par trungkhoi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Dimanche 11 décembre 2011 7 11 /12 /Déc /2011 08:52

 

Xin gởi vị nào quan tâm về răng

 

ĐÁNH RĂNG ĐÚNG CÁCH, RẤT CÓ LỢI

 

Đọc “13 thói quen có hại cho sức khỏe”... của một vị BS., điều thứ 8: Đánh răng quá lâu có hại - "Tuy nhiên đánh răng quá lâu sẽ làm tổn thương chân răng, không có lợi cho sự phát triển của răng, thậm chí còn gây nên bệnh viêm chân răng."

Xin có ý kiến về lãnh vực chuyên môn của một Nha sĩ:
· Đánh răng lâu quá là bao lâu? Thông thường nên đánh răng khoảng 3 phút, nhìn đồng hồ thử một vài lần, sẽ thấy là khá lâu.
· Vấn đề là đánh răng như thế nào để răng và nướu được sạch mà không bị tổn thương. Đánh răng dù không đúng cách hay quá lâu cũng không thể gây nên bệnh viêm chân răng được vì đánh răng không đem vi trùng vào miệng.

   Sau đây là một vài điều nhắc nhở về việc đánh răng mà bản thân tôi có quan tâm thường xuyên, mỗi lần thấy bệnh nhân giữ răng chưa sạch, tôi đều nhắc nhở, chỉ dẫn và cung cấp cho họ bàn chải, kem đánh răng và chỉ floss.

· Không dùng bàn chải cứng quá.

· Phần cần giữ sạch là cổ răng, sát vào nướu. Tại đây men răng rất mỏng vì chân răng không có cấu trục của men (cứng, bóng láng) thì mới bám vào xương ổ răng được.

· Không được đánh răng bằng động tác ngang, tới lui - vì bàn chải tạo nên một đường cắt hình chữ V, sát chân răng, càng ngày càng sâu hơn, làm răng ê, buốt, có khi cắt vào đến gân máu! Phải đánh răng bằng động tác xoay tròn bàn chải: nghiêng bàn chải 45 độ về phía nướu răng, mút lông bàn chải tì vào cổ răng, cổ tay xoay nhẹ và chậm, (mút lông bàn chải chỉ chạm cổ răng, không xoay), đếm khoảng 10 lần cho mỗi vị trí. Nhích bàn chải tới những răng kế cận.

· Đánh răng bắt đầu từ bên trong hàm trên bên phải, ra mặt sau của răng cửa trên, mặt trong của hàm trên bên trái rồi xuống mặt bên trong hàm dưới bên trái, mặt sau của răng cửa dưới và mặt bên trong của hàm dưới bên phải.

· Tiếp tục đánh răng từ mặt ngoài của răng, không cần há miệng lớn, bắt đầu từ hàm trên bên phải, răng cửa trên rồi hàm trên bên trái. Khi đánh mặt ngoài hàm dưới thì nên đưa hàm dưới ra trước để bàn chải có thể tiếp xúc đầy đủ các răng cửa dưới, nhất là các trường hợp cắn sâu và răng mọc lộn xộn. Cứ theo thứ tự: hàm trên bên phải, răng cửa trên, hàm trên bên trái, hàm dưới bên trái, răng cửa dưới, hàm dưới bên phải.

· Nên đánh răng thêm lần thứ hai với bàn chải ướt rồi súc miệng. Trường hợp răng có kẽ hở, răng khập khiểng, thức ăn có nhiều xơ thì nên kéo chỉ (floss), nên thắt một hay hai nốt trên sợi chỉ để dễ lấy thức ăn ở kẽ răng, kéo tới lui bằng cách áp sát sợi chỉ vào mặt trước của răng sau, mặt sau của răng trước để làm sạch những kẽ răng mà bàn chải không tiếp xúc được.

· Súc miệng kỹ, nếu chưa có cảm giác mát mẻ thoải mái , rà lưỡi mà không cảm thấy răng sạch bóng thì ... nên đánh răng lại!

             Trên đây là bài học đánh răng miễn phí mà tôi đã tập cho bệnh nhân sau hơn 40 năm hành nghề. Phần lớn mọi người đều thích và bớt tốn tiền chữa bệnh nướu răng, cũng giảm sâu răng vì lấy được hầu hết thức ăn kẹt vào kẻ răng.

Cần nhắc lại vài điều:

· Kem đánh răng cũng như xà phòng để giặt, cách đánh răng hay cách giặt quan trọng hơn là kem hay xà phòng.

· Dùng bàn chải loại trung bình hay mềm. Lúc bàn chải bị toe ra thì nên vất bỏ.

· Ngậm hay súc miệng nước muối không đủ làm răng sạch hay loại bỏ được thức ăn dính vào kẽ răng và nướu răng. Môi trường kiềm của nước muối chỉ giúp bớt nhiễm trùng trong chốc lát, không đủ để sát trùng trong miệng nếu còn thức ăn tồn đọng dài lâu.

· Sau khi nhổ răng, nếu ngậm nước muối thì sẽ bị máu chảy không cầm được. Nước thật lạnh hay Hydrogen peroxide thấm vào bông gòn, cắn vào chổ răng vừa nhổ có thể giúp cầm máu hữu hiệu. Thấm ướt một gói trà Lipton rồi cắn chặt cũng giúp răng bớt chảy máu.

· Một khi nướu răng đã tuột dài vì chất bẩn bám vào cổ răng tạo nên những mảng cao vôi, phải clean thật sạch. Điều trị nướu răng sẽ giúp cho tình trạng tốt hơn, tuy nhiên nướu răng không thể hồi phục hoàn toàn và vì phần chân răng bị lộ ra không có men bóng láng che phủ răng nên dễ bị bám bẩn hơn và răng dễ bị ê, buốt.

· Cao vôi (Calculus) chứa chất bẩn, cung cấp thức ăn và chốn ở cho vi trùng. Nhiễm trùng chân răng do từ nướu có thể đưa đến mất nhiều răng hay nhiễm trùng lan đến tim, đến máu và những cơ quan khác…

· Nướu răng dễ bị sưng và chảy máu ở một số người có thai hay bị ung thư máu.

· Những người bị tuột nướu phải đi clean răng thường xuyên hơn. Những người có bệnh tim hay loãng máu phải giữ răng thật sạch.

· Hàm răng đều đặn có khả năng dễ giữ sạch vì thức ăn không bị bám vào các kẽ lõm sâu, sức nhai phân phối đều nên không răng nào bị phá hỏng vì dùng quá mức hay không được dùng.

· Nên chỉnh răng nếu răng mọc không đều, nhất là cho thế hệ con em, để có hàm răng tốt suốt đời và dung mạo đẹp hơn do đó yêu đời và tự tin hơn.

· Răng giả, hàm giả làm không đúng cách có thể gây bệnh nướu răng.

· Mất chút thì giờ đánh răng và clean răng mà giữ được hàm răng suốt đời, ít đau, ít tốn tiền cho nha sĩ thì tại sao lại không dành cho chính mình một sự sự sóc cơ bản, đơn giản bằng cách đánh răng đúng. Một ngày chúng ta có đến (60x24=) 1440 phút. Dành cho việc đánh răng 3 phút buổi sáng, 3 phút buổi tối, không nhiều! Thật là “Lợi thì có lợi mà răng vẫn còn!”

 

BS Nha khoa Nguyễn Diệu Liên Hương

13161 Brookhurst St. - Garden Grove, CA. 92843 - Phone: (714) 539 -

 

 

Par trungkhoi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Lundi 31 octobre 2011 1 31 /10 /Oct /2011 15:21

 
Bản nhạc Việt Nam của Hùng Lân được giới thiệu trên nhật báo Lên Đàng số ra ngày 15 tháng 2 năm 1947.Sau này tựa Việt Nam được đổi thành Việt Nam Minh Châu Trời Đông.
 

 
Việt Nam Minh Châu Trời Đông Hùng Lân
Việt Nam minh châu trời đông Việt Nam nước thiêng Tiên Rồng Non sông như gấm hoa uy linh một phương Xây vinh quang ngất cao bên Thái Bình Dương Từ ngàn xưa tài danh lừng lẫy khắp nơi Vết anh hùng tạc ghi núi sông muôn đời Máu ai còn vương cỏ hoa Giục đem tấm thân sẻ với sơn hà Giơ tay cương quyết ta ôn lời thề ước Hy sinh tâm huyết mong báo đền ơn nước Dù thân này tan tành chốn sa trường cũng cam Thề trọn niềm trung thành với sơn hà nước Nam.
Hợp ca Đài phát thanh Sài Gòn http://www.mediafire.com/?bbvwcv36a6ob21w  
 



Đêm Mê Linh

Nhạc: Văn Giảng - Lời: Võ Phương Tùng Canh dài ta ngồi trong rừng cây vang âm hồn thiên thu. Trời vắng hồn lắng tiếng sơn hà trong gió hú: "Ai thấy chăng xưa hùng cường? Ai thấy chăng nay xiềng cùm, đằng đằng nặng hận thù? Ai đắp non sông trường tồn? Ai kết lên dân tài hùng Xua tan giặc Đông Hán. Xua tan giặc xâm lấn?" Ta cùng chung lòng mong ngày vang danh thơm dòng oai linh, Thề quyết rèn chí quét quân thù đang cướp nước Ta cháu con dân Việt hùng, nơi Mê Linh ta trùng phùng Đồng lòng nguyền vẫy vùng Ta chiến binh đang thề nguyền, quanh ách thiên nung lòng bền Gian nguy càng hăng chí, xung phong chờ đến ngày. Ai vì nước? Ai thề ước? Ta xung phong nguyền dâng thân hiên ngang Nguyện đấu tranh xua tan quân Đông Hán Ai trung thành? Ai liều mình? Thề hy sinh, thề tung hoành hiên ngang Thề kiên trung chiến đấu, thế chiến thắng! Canh dài ta ngồi mơ ngày đi xông pha giành non sông Ngời chói bừng ánh sáng tươi hồng hăng chí nóng Quanh ánh thiêng reo bùng bùng. Ta nắm tay ca trầm hùng Hẹn ngày rạng Lạc Hồng, Mơ xuất quân đi rập ràng, mơ quét tan quân bạo tàn Xua tan giặc Đông Hán. Xua tan giặc xâm lấn.Hợp ca Đài phát thanh Sài Gòn

http://www.mediafire.com/?2sh3e55pg0b1568  
 

 
Hồn Tử Sĩ Nhạc: Lưu Hữu Phước - Lời: Phan Mai
 
Đêm khuya âm u ai khóc than trong gió đàn sóng cuốn Trưng Nữ Vương gợi muôn ngàn bên nước tràn Hồn ai đang thổn thức trên sông hồn quân Nam đang khóc non sông sát khí ngất đất bao lớp thây muôn bóng huyền Không gian như lắng nghe bao oan hồn đang xao xuyến xót thương hai Nữ hoàng tuẫn thân dù mạng vong lửa hờn chưa tan làn sóng đang thét gào gió vang tiếng nguyền cùng gươm đao Nguyện cùng sông đẫm máu tấm thân nát không nao nhìn thấy quân Hán dầy xéo sông núi nhà, dòng châu rơi khắp nước non mờ tối dưới trời. Nào ai yêu nước nhà vì giống nòi vì hận thù làm sao đưa dân qua cơn đau khổ Người Nam anh dũng quyết dâng đời sống cho non sông liều mình vào tên khói cùng người thù ta quyết không đạp đất chung Trai hùng trung lúc quốc biến xả thân lấy máu nóng cứu dân khỏi hồi nguy nan chí hiên ngang. Bao năm công đức xây đắp nên non nước nhà ân đó ghi khắc trong tâm quốc dân không xóa nhòa vì đâu vua Trưng nữ ra quân vì non sông tử tiết vong thân Nước cuốn réo rắt như thiết tha gọi quốc hồn thiên thu trên hát vang vang tiếng lòng dân đau đớn khóc giang san phải hồi ngửa nghiêng Cùng nhau khấn non nước thiêng liêng.  Thái Thanh hát
http://www.mediafire.com/?cd5g5o6dycl17fo  
 

Gò Đống Đa Nhạc và lời: Văn Cao
Từng đoàn dân chúng trên đế đô tưng bừng đi Tìm về thăm chốn non nước thiêng trang hùng ghi Cố bước bước bước bước trên đường thơm gió mát Ta đi đi đi đi thăm gò xưa chất thây Ðống Ða còn chốn đây Nhắc xương đầy máu xây Ngàn tiếng khóc tiếng rít lên, còn vướng vất giáo, mác, tên Mấy ai qua mà lòng khôn nguôi ÐK: Cùng thăm nơi xưa ai là người không bái sùng Dòng máu ái quốc lưu truyền trong bao đấng hùng Ngày ngàn quân Thanh chết Dưới toán quân Việt Nam Thề quyết phấn đấu đồng tâm hy sinh Làm sao cho hơn thời xưa Rồi cất sức sống ngày mai Máu đào đồng bào kết hòa cùng màu quốc kỳ. Lời đoàn quân trước trong gió rung bao cờ bay Còn rền theo trống chiêng lắng khua trong chiều nay Hỡi dũng sĩ ái quốc ngại gì bao nguy khó Giữ đất nước thống nhất bao người đang ngóng ta Tiến quân hành khúc ca. Thét vang rừng núi xa Giục chiến sĩ cất bước mau. Từng toán trước đến toán sau Nối nhau đi cuộc hành binh qua

Ca đoàn Vô Tuyến
http://www.mediafire.com/?r43n9ecp5667bm6
 

Thiếu Nữ Việt Nam Nhạc: Lưu Hữu Phước - Lời: Mai Lưu ~
1~ Trông hoa xuân thắm tươi trên muôn cành Lòng niên thiếu chan chứa hương xuân Reo lên trong nắng mới trong vui mới Vì chị em, ấy Hoa của đời. ĐK: Này chị em khắp nước Nam Dịu dàng như những đoá hoa Như những đoá hoa Tô điểm thêm cho sơn hà Hồn thanh xuân khuyến khích ta Nào chị em cất tiếng ca Cùng cất tiếng ca, Vui vẻ thêm cho nước non nhà, Sao cho cả thảy Hăng hái cố gắng luôn, Dù ngàn chông gai Cùng nhau vui sống Làm sao cho khắp nước Nam Đều rền vang tiếng hát ca, Vang tiếng hát ca. Lòng vui tươi chiếu bao la. ~
2~ Đi, ta đi, dắt nhau đi lên cùng, Và ca hát trong ánh nắng mai, Gieo vui tươi khắp nơi, gieo vui sống, Vì chị em, ấy Hương của đời. (Qua Điệp Khúc) ~
3~ Ta khuyên lơn giúp cho bao nhiêu người Lòng không chút tin ở tương lai, Sao cho tâm chí ai thêm hăng hái, Vì chị em ấy Tiên của đời. (Qua Điệp Khúc)
Hợp ca giọng nữ Đài phát thanh Sài Gòn http://www.mediafire.com/?dte8mgpcpt2aben

Hoa Xuân Đất Việt Nhạc và lời: Nguyễn Văn Thương
Ngày Xuân gieo nguồn trong sáng tưng bừng đây đó Hương ngát muôn phương lan bay nương chiều êm gió Vườn Xuân hoa về tươi thắm điểm trang cánh đào Chim thánh thót đưa tin mừng nhìn nắng Xuân sang, đón chào. Vườn xuân, ta là muôn đoá hoa đời hàm tiếu Hương sắc thanh xuân tô xinh sơn hà yêu dấu Trời xuân, ta là đàn chim tung hoành mây gió Tiếng ca chơi vơi ngân xa hoà gieo vui sông khắp trời. Nhìn điệp điệp trùng. Hoa cười trong gương nắng Nghe êm êm ru. Gió lướt thơm trên ngàn Đời bừng màu hồng. Chan hoà tình sông núi Reo ca lên cho lòng tràn niềm vui. Ngày Xuân sang nồng say hương men mùa chiến thắng Bao lớp hoa niên ra đi vang lời tranh đấu Đời thanh xuân nguyền dâng chí khí cho giống nòi Xây đắp trên non sông Việt một mùa Xuân tươi muôn đời.
Hợp ca Đài phát thanh Sài Gòn  http://www.mediafire.com/?7wd9yu7u5t1rjcg
 

Phóng to

Trích Hồi Ký Phạm Duy: "Khi mới thành lập năm 1946, Đài Pháp-Á chưa có nhiều ca nhạc sĩ cộng tác. Chỉ mới có ban nhạc Trần Văn Lý với vài ca sĩ như Thu Hồ, Mạnh Phát, Minh Diệu, Thu Thu... Đài thiếu ca sĩ đến nỗi có một hôm, tới giờ phát thanh, Trần Văn Lý phải nhờ cô thông dịch viên Ngọc Trâm vào studio hát, rồi cô trở thành ca sĩ thực thụ và đổi tên là Minh Trang. Dần dần, số ca sĩ tăng lên, về phía nữ, có thêm Ngọc Hà, người tình của Lê Trực. " Lê Trực tức là nhạc sĩ Hoàng Việt, nổi tiếng với những bài Lên Ngàn, Lá Xanh, Nhạc Rừng, Tình Ca...
Tiếng Còi Trong Sương Đêm
Sáng tác của Lê Trực, do Ngọc Hà hát trong đĩa Việt Đông
http://www.mediafire.com/?3je1uksju7hel91
 
 
Phóng to
T
hiếu Phụ Nam Xương
Thẩm Oánh
Ai đời còn nhớ chăng ? Xóm Nam Xương có một nàng Lòng trinh muôn đời muôn kiếp Mang đến tuyền đài cam ức ôm hờn. Ôi đến bao  tan. Từ chồng ra đi chiến tranh phân kỳ, rầu rầu chiếc thân tàn canh soi bóng Ôm con nhớ thương ngợp lòng, chờ ngày khang thái, tái lai rực hồng ánh xuân Con thơ chiều đêm hoài kêu nhớ cha Khi ánh đăng soi mờ bóng nhoà, chỉ bóng tường dụ dỗ dối con thơ. Rằng :"Đây chính cha đêm tối mới về cùng con". Rồi từ đó ánh đèn tàn đêm, hình nàng in trên vách tường, con giỡn đùa nô bóng cha rộn ràng, nào ngờ đâu vì đó ly tan ! Người cha sau ít lâu hồi hương. Một sáng quang minh chim ngàn kêu đàn, mừng mừng tủi tủi mang mang. Nàng bế con ra :"Đây bố đã về cùng con " Thằng bé kêu rằng:"Không không bố tôi đêm tối mới về, không không bố tôi đêm tối mới về, không không bố tôi đêm tối mới về " Ôi đau thương, ôi ly tan, đau đớn cho nhau, chua xót cho nhau chim thương lìa đàn. Ôi đau thương ! ôi nguy nan ! Cuồng ghen sôi máu phũ phàng dày đạp nát tan. Trời thấu cho lòng thiếp chăng ? Trinh chuyên mang oan phụ chàng ! Xin đem thân như hoa tàn trôi đi, trôi khuất xuôi với nước giòng Hoàng Giang. Bóng đêm mờ đèn khêu u uất, chàng bồng con thơ in bóng lên tường. Thằng bé vui mừng :" Đây đây bóng cha đêm tối đã về, đây đây bóng cha đêm tối đã về, đây đây bóng cha đêm tối đã về ". Ôi nghi oan ! ôi ly tan ! đau đớn cho nhau, chua xót cho nhau chim thương lìa đàn . Ôi nguy nan, ôi đau thương. Cuồng ghen sôi máu lỡ rồi tình đã nát tan. Bồng con đứng trông theo giòng Hoàng Giang Tình oan ngập mây u ám, muôn năm mối hờn bao tan nơi cửu tuyền. Cho đời còn nhớ quên ?
Ngọc Bảo hát trong đĩa Polyphon http://www.mediafire.com/?ziped4z4d0z8y8i
 

Cô Lái Đò
Thơ: Nguyễn Bính - Nhạc: nguyễn Đình Fúc
Xuân đã đem mong nhớ trở về Lòng cô lái ở bến sông kia Cô hồi tưởng ba xuân trước Trên bến cùng ai đã nặng thề Nhưng rồi người khách tình xuân ấy Đi biệt không về với bến sông Đã mấy lần xuân trôi chảy mải Mấy lần cô lái mỏi mòn trông Xuân này đến nữa đã bao xuân Đóm lửa tình duyên tắt nguội dần Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi Cô đành lỗi ước với tình quân Bỏ thuyền bỏ bến bỏ giòng trong Cô lái đò kia đi lấy chồng Vắng bóng cô em từ dạo ấy Để buồn cho những khách sang sông
Ái Liên hát trong đĩa Viễn Đông http://www.mediafire.com/?dqvud8uot1ja0au
 
CÔ LÁI ĐÒ
Anh Ngọc Trinh bay http://www.mediafire.com/?v23hs9arb0efd5v

Phóng to
 

EM ĐẾN THĂM ANH MỘT CHIỀU MƯA
http://www.mediafire.com/?v6r0x5obk8b13v1
 

Đêm Trong Rừng
- Hoàng Quý
Rừng muôn cây xanh cao âm u ngàn gió lá, khuất bóng ánh trăng sao. Ngồi chung quanh phiến đá, ta khơi lửa đào, bập bùng bập bùng trong đêm thâu. Mờ sương reo trong không âm u ngàn thác lá, gió lắng xa mênh mông. Ngồi trong hơi núi giá,ta khơi lửa hồng bập bùng bập bùng trong đêm sâu. A... ngồi trong ánh hương đêm Ta cùng cất cao lời nguyền Thề đồng tâm ta quyết thề sông núi (nhắc lại cả câu) Đem tâm can xây đắp ngày tươi mới (nhắc lại cả câu) Hm . . .(tiếng ngân) . . . . . Một lòng son ! Bền tâm chí ! Vì non nước ! Có sa chi lao lung anh em ơi im nghe vang âm trong rừng Một lòng son ! Bền tâm chí ! Vì non nước ! Có sá chi lao lung  (chậm dần cho đến hết) Hm . . .(tiếng ngân) . . . . . .
Ca đoàn Vô Tuyến SaiGon http://www.mediafire.com/?7dwbmmyaoaaios2
 

Đêm Trong Rừng của Hoàng Quý do song ca Ngọc Cẩm - Nguyễn Hữu Thiết diễn tả
.http://www.mediafire.com/?rldcksk0oqfvvp6
 

Từ trái qua phải: Nhật Trường, Nhật Bằng, Anh Ngọc - Mai Hương, Thái Thanh, Kim Tước

Nhớ Trăng Huyền Xưa
Nguyễn Văn Quỳ Bóng trăng dần xuống Hàng cây hắt hiu theo gió buồn Mây trắng mờ trong bóng đêm Không gian lắng chìm vắng im. Bóng trăng dần xuống Xa vời bao bóng dáng yêu thương Tơ trùng ai nắn buông Cho lòng rung lên ngàn tiếng. Dưới trăng huyền xưa Từng ánh lung linh chan hoà muôn gió biếc Tìm đến bên hoa gió trăng nhè nhẹ mơn mơn cánh yêu kiều. Dưới trăng huyền xưa Hồn thắm chơi vơi trong tình trăng chan chứa Ngát say hương nồng lòng ai ngây ngất với trăng thu ngàn đoá hoa. Nhưng chiều thu nay, tàn rồi bao ước mong Trăng sáng nơi đây nhưng không thắm cho lòng. Nhưng chiều thu nay, tàn rồi bao ý thơ Dáng xưa đâu còn cho hương vương trong gió. Nhớ trăng huyền xưa Lồng bóng hoa trăng rung từng bông cánh thắm Gió dâng ý tình hồn ai như mơ thấy tan trong trời thu.Thái Thanh đọc lời dẫn nhập - Kim Tước hát http://www.mediafire.com/?1ugczlznac7925h
 
Dưới đây là hình ban nhạc của Tiếng Nhạc Tâm Tình, Nhật Bằng là người đứng sử dụng contre-bass.
Phóng to
Phóng to
 
Một bài hát trong chương trình Tiếng Nhạc Tâm Tình:
Phóng to

Bến Cũ
(1946) Lời: Ngọc Quang - Nhạc: Anh Việt Bến ấy ngày xưa người đi vấn vương biệt ly Gió cuốn muôn phương về đây Thấy bóng người về hay chăng? Xa nhau bến xưa ngày ấy Anh đi ! Thế thôi từ đây ! Sầu chết bên lòng, Hồn nặng nhớ mong. Biết đi sầu em mong Nhưng ngàn dân đang ngóng Dưới trời gió mưa Làn gió chiều đưa. Xa nhau bến xưa ngày ấy Anh như bóng mây hồng trôi Về chốn xa vời Lòng nặng nhớ mong. Cố quên sầu thương đi Anh nguyền đi theo gió Chớ buồn khóc chi Càng khổ người đi. Bến ấy chiều sương chờ mong vấn vương lòng ta Gió cuốn mây trôi về đâu ? Cố nén sầu lòng bao năm.Kim Tước đọc lời dẫn nhập - Anh Ngọc và Mai Hương trình bàyhttp://www.mediafire.com/?87nh0e55wbihw57
 
Tiếng Nhạc Tâm Tình...

Mai Hương đang ghi âm trong chương trình Tiếng Nhạc Tâm Tình

Tình Trăng
 Hoàng Trọng (1956)   ánh trăng là đèn trời soi dìu nhân thế vui đêm qua ánh trăng là nụ cười xinh mơn trớn lá hoa ánh trăng là tình ta đã ghi từ xưa nhạc êm trót vương lời thơ xui lòng càng nhớ muôn đời còn mơ kìa trông vầng trăng yêu dấu xóa mờ làn mây trôi tới đâu cầu nào vừa nối duyên Ngâu cho dòng Ngân giang hết âu sầu người trông màu trăng lai láng bước từng nhịp chân đi ngỡ ngàng hồn thơ lên vút mênh mang ôi càng khuya thấy càng bâng khuâng tơ lòng vương theo gió lâng ôi tình trăng có trăng là cuộc đời ta vừa qua bóng đêm chơi vơi có trăng là cuộc đời ta thôi hết lẻ loi có trăng mộng đẹp duyên thắm tươi lòng ai nhìn hoa lá vương lả lơi gieo tình ngàn lối khơi tràn niềm vui ……………………………………… ánh trăng còn đó ta còn say mơ !  Mai Hương háthttp://www.mediafire.com/?1zii7hzf8gydz58
 
 

Đêm Xuân
Phạm Duy Đêm qua say tiếng đàn Đôi chim uyên đến giường Chim báo tin xuân đã về trong giấc mộng Em yêu câu hát buồn Lả lướt trong màn trăng Yêu trời thanh vắng Đón đưa em tới chàng Hồn em chùng đêm tối Tình em còn chơi vơi Lòng em chưa tàn Xin đừng nhạt phai Đừng nhạt phai Chưa quen nhau lúc đầu Em nghe theo tiếng sầu Ôi khúc ca nuôi mối tình muôn sắc màu Em phôi pha tháng ngày Vì lúc trăng về đây Có đàn đêm ấy Đã ru trái tim này Hồn em tìm nương náu Tình em chờ thương đau Lòng em chưa tàn Xin đừng phụ nhau Xin đừng phụ nhau ...  Anh Ngọc đọc lời dẫn nhập - Toàn ban trình bàyhttp://www.mediafire.com/?3893a7pz7cy54zu
 
 

Kim Tước đang ghi âm trong chương trình Tiếng Nhạc Tâm Tình

Bóng Ngày Qua
Hoàng Giác Ngàn xa bốn bề sao im vắng Sóng nước như say sưa khúc mơ màng Lưu luyến reo lòng khách giang hồ Qua bóng mây trôi êm đềm ngày mơ Lòng ngậm ngùi buồn vắng cố hương Tiếng đàn gió hòa tiếng mến thương Thuyền đời còn nhiều lúc lênh đênh Tình đời gần còn lúc có xa Nhớ đâu hình bóng ngày qua Một bóng đang lạnh lùng đi Chìm đắm trong đêm Đi không bờ bến Đôi mắt đăm đăm nhìn cõi hư vô Tìm lại ngày xa ... vắng ... xa Mờ xa khuất đồi xanh êm ấm Xa thế nhân say mơ giấc điên cuồng Không biết chăng một bóng trong sương Ngơ ngác đang đi tìm một ngày qua Lời nhủ thầm đàn đứt dây tơ Áí làm chi cuộc sống trong mơ Cuộc đời còn nhiều lúc khắt khe Lòng người còn nhiều lúc sắt se Quên đi hình bóng ngày qua. Nhà văn Mai Thảo đọc lời dẫn nhập - Kim Tước hát
http://www.mediafire.com/?c3122tr535r2c2m

Buồn Tàn Thu
Văn Cao Ai lướt đi ngoài sương gió, không dừng chân đến em bẽ bàng, Ôi vừa thoáng nghe em mơ ngay bước chân chàng, Từ từ xa đường vắng. Đêm mùa thu chết, nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng. Em ngồi đan áo lòng buồn vương vấn, em thương nhớ chàng. Người ơi còn biết em nhớ mong, tình xưa còn đó xa xôi lòng. Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên Chim với gió bay về chàng quên hết lời thề. Áo đan hết rồi, cố quên dáng người, Chàng ngày nào tìm đến? Còn nhớ đêm xưa kề má say xưa Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần. Thôi tình em đấy, như mùa thu chết rơi theo lá vàng. Nghe bước chân người sương gió, xa dần như tiếng thu đang tàn. Ôi người gió sương em mơ thương ai bao lần, và chờ tin hồng đến. Đêm mùa thu chết, nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng. Em ngồi đan áo lòng buồn vương vấn, em thương nhớ chàng. Người ơi còn biết em nhớ mong, tình xưa còn đó xa xôi lòng. Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên Chim với gió bay về chàng quên hết lời thề. Áo đan hết rồi, cố quên dáng người, Chàng ngày nào tìm đến? Còn nhớ đêm xưa kề má say xưa Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần. Thôi tình em đấy, như mùa thu chết rơi theo lá vàng. Mai Hương đọc lời dẫn nhập - Thái Thanh hát
http://www.mediafire.com/?3f6vgsbwdg4gybr
 
Đoàn Lữ Nhạc Đỗ Nhuận Ra đi khắp nơi xa vời Gió bốn phương, kìa gió bốn phương Ào ào cuốn lá rơi Người đi khúc nhạc chơi vơi Rắc khắp nơi, kìa rắc khắp trời Vang vang khúc nhạc say đời Há há, há há! Hãy nhớ vết xưa tàn phá Đâu, đâu ? Ai biết lũ chim về đâu Há há, há há ! Cất tiếng hát lên cười phá Ô, ô ! Kìa có bóng chim hải hồ Xà xà xà, hồ há há há ! Khi ta ra đi túi đàn mang lên trên vai Cất tiếng hát vang trời mây, át tiếng gió ru ngàn cây Giờ bước chân đi khói lửa bập bùng đây đó đó  Hỡi lữ khách khi người đi Cất tiếng hát quên sầu bi ! Đi, ra đi, ra đi, ra đi, ra đi... lên chót vót góc núi Reo, hò reo, hò reo, hò reo, hò reo... ta đứng đón gió mới Đi, ra đi, ra đi, ra đi, ra đi... khi sóng gió cuốn tới Ơi, hò ơi, hò ơi...  Giang hồ, hồn ta dâng cao chơi vơi. Ra đi khắp nơi xa vời Gió bốn phương, kìa gió bốn phương Ào ào cuốn lá rơi Người đi khúc nhạc chơi vơi Rắc khắp nơi, kìa rắc khắp trời Vang vang khúc nhạc say đời Há há, há há! Hãy nhớ vết xưa tàn phá Đâu, đâu ? Ai biết lũ chim về đâu Há há, há há ! Cất tiếng hát lên cười phá Ô, ô ! Kìa có bóng chim hải hồ Ban Thăng Long háthttp://www.mediafire.com/?ymee9g2wv4ls4lt
Mạnh Phát hát trong đĩa Philips
http://www.mediafire.com/?1kgmraat7w4dnji
Ngựa Phi Ðường Xa
Trích ở nguyên tác "Kỵ Binh V.N." của Lê Yên  Phạm Đình Chương tu soạn Ngựa phi ngựa phi đường xa tiến trên đường cát trắng trắng xóa tiến trên đường nắng chói chói lóa, cánh đồng lúa in sát chân trời mây mây xanh lam Ngựa phi ngoài xa thật mau, lúc nguy nàn ta yêu thương nhau. Giống Tiên Rồng hết sức phấn đấu, nhìn mây nước ta hát vang lừng trong nắng đào. Kìm từ từ, ngọn đồi dốc trèo từ từ, sát bên dòng suối chảy lừ đừ, cờ tung gió bay đùa bay phất phới. Kìm từ từ, rừng trầm gió ngàn vù vù, vó câu dồn cát bụi mịt mù, đường xa tắp vui bầy chim đón chờ. Ngựa phi trên lưng ngựa hung hăng trên cánh đồng mênh mông cất tiếng lên chúng ta cười vang. Ngựa phi trên lưng ngựa phi mau trong sương mờ đêm sâu lao mình trong nắng mưa giãi dầu. Ngựa phi ngựa phi đường xa Ngựa phi ngựa phi đường xa Ngựa phi ngựa phi đường xa Ngựa phi đường xa ...  Ban Thăng Long hát
http://www.mediafire.com/?m751viaw4hsz74p
 
Gánh Lúa  Phạm Duy  Mênh mông, mênh mông, sóng lúa mênh mông Lúc trời mà rạng đông, rạng đông. Bóng người thấp thoáng cuối đường thanh vắng, Bước đều mà quang gánh nặng vai Chơi vơi, chơi vơi, tiếng hát chơi vơi, Dân làng, mà làng ơi, làng ơi ! Tiếng người ơi ới ! qua làn nắng mới, Vui chân đi tới phiên chợ mai. Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh thóc về, gánh thóc về Gánh về, gánh về, gánh về, gánh về... Rung rinh, rung rinh, gánh lúa rung rinh Cánh đồng mà xinh xinh rằng xinh Lão bà tóc trắng kĩu kịt quang gánh Môi trầu mà tươi đám cỏ xanh Rung rinh, rung rinh, gánh lúa rung rinh, Sức già mà còn nhanh, còn nhanh Thóc bà phơi nắng, lúa nhà tôi gánh, Hai vai đem sức nuôi toàn dân. Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh thóc về, gánh thóc về Gánh về, gánh về, gánh về, gánh về... Ðêm qua trăng mơ sáng khắp thôn quê Hỡi chàng mà chàng ơi, chàng ơi Có nàng xay lúa - quyến tròn thương nhớ Thương chàng mà dãi nắng dầm mưa Ðêm qua trăng mơ, thức suốt canh khuya, Hỡi chàng, mà chàng ơi, chàng ơi ! Sớm ngày mai tới. Thóc vàng cơm mới, Ði nuôi dân gánh một thành hai. Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh thóc về, gánh thóc về Gánh về, gánh về, gánh về, gánh về...  Phạm Duy hát với sự phụ hoạ của ban Thăng Long
(ghi âm trong đĩa Việt Nam)
http://www.mediafire.com/?u691x2ya0q6zaw5
 

Thằng Cuội
Lê Thương Bóng trăng trắng ngà có cây đa to Có thằng Cuội già ôm một mối mơ Lặng yên ta nói Cuội nghe "Ở cung trăng mãi làm chi" Bóng trăng trắng ngà có cây đa to Có thằng Cuội già ôm một mối mơ Gió không có nhà Gió bay muôn phương Biền biệt chẳng ngừng Trên trời nước ta Lặng nghe trăng gió bảo nhau: "Chị kia quê quán ở đâu" Gió không có nhà Gió bay muôn phương Biền biệt chẳng ngừng Trên trời nước ta Các con dế mèn suốt trong đêm khuya Hát xẩm không tiền nên nghèo xác xơ Đền công cho dế nỉ non, Trời cho sao chiếu ngàn muôn Các con dế mèn suốt trong đêm khuya Hát xẩm không tiền nên nghèo xác xơ Sáng rơi xuống đồi, sáng leo lên cây Sáng mỏi chân rồi, sáng ngồi xuống đây Cùng trông ánh sáng cười vui Chị em ta hãy đùa chơi Sáng rơi xuống đồi, sáng leo lên cây Sáng mỏi chân rồi, sáng ngồi xuống đây Các em thích cười muốn lên cung trăng Cứ hỏi ông Trời cho mượn cái thang Mười lăm tháng Tám trời cho Một ông trăng sáng thật to Các em thích cười muốn lên cung trăng Cứ hỏi ông Trời cho mượn cái thang Các em thích cười muốn lên cung trăng Cứ hỏi ông Trời Cho mượn cái thang  Bích Huyền hát với sự phụ hoạ của Ban Tuổi Xanh
Bích Huyền trong Ban Tuổi Xanh là con gái của hai nghệ sĩ Vũ Huyến và Minh Hoanhttp://www.mediafire.com/?tuvfngybmofh7jf
 
 
 
Bài hát Ông Ninh Ông Nang, xin đăng thêm hình hoạt cảnh Ông Ninh Ông Nang do Hoài Bắc, Hoài Trung và cô Linh Sơn diễn. Lúc chụp  hình này ông Nang Hoài Trung đi đâu mất nên chỉ thấy ông Ninh Hoài Bắc và cô Linh Sơn trên sân khấu.
 
Phóng to

Ông Ninh Ông Nang
Phương Mai và Bạch La háthttp://www.mediafire.com/?a45ufq3d0ydric5 (Thời gian này Bạch La còn hát trong ban Tuổi Xanh, mấy năm sau cô tham gia ban Tiếng Tơ Đồng của thân phụ là nhạc sĩ Hoàng Trọng, thuộc thế hệ trẻ nhất của Tiếng Tơ Đồng. Nhạc sĩ Hoàng Trọng dùng nốt nhạc để đặt tên các con: Cung Fa, Bạch La, Thiên Ut, Kim Mi...)
 

Ếch Muốn Bằng Bò
Ban Tuổi Xanh háthttp://www.mediafire.com/?14kb30wf5kqktkr
 

Vũ Huyến đầu thập niên 50

Cô Hàng Nước
Vũ Minh Anh còn, còn có mỗi, mỗi mỗi cây đàn Anh đem, đem bán nốt, anh theo, theo cô hàng, hàng chè xanh Tình tính tang, tang tính tình. Cô hàng rằng, cô hàng ơi Rằng có biết, biết cho chăng? Rằng có biết, biết cho chăng? Lẳng lặng mà nghe tôi nói đôi lời. Tôi kể rằng: "Đầu làng Ngủ Xá có nàng, một nàng bán nước chè xanh Người đâu trông mà duyên dáng, và cô em chừng đôi tám Miệng cô như là hoa đóa hoa thật tươi, trông càng say đắm Mắt cô đưa tình khiến bao chàng trai ngất ngây vì cô … mỗi khi qua hàng Hò ơi! hò ơi! đôi mắt nhung huyền. Ơi! hỡi nàng hàng xinh xinh ơi! Má lúm đồng tiền trông duyên ghê, làm ta say đắm bao tháng ngày. Chiếc áo nhuộm màu nâu non a, với dáng người nàng thon thon a Làm ta say đắm bao ngày tháng , vì em xinh quá xinh là xinh Nàng ơi anh đã yêu nàng. Quyết chí cùng nàng nên duyên a Bõ lúc vì nàng thâu đêm. Rồi đây, rồi đây anh sẽ về Nói với cùng mẹ cha anh a. Sẽ tới hỏi nàng cho anh a Cùng nhau chung sống trong mộng thắm Cùng nhau chung sống bao ngày xanh Hò ơi! mẹ tôi nói rằng: "Quyết chí hỏi vợ cho con a. Quyết chí tìm nàng dâu ngoan a Nàng dâu đôi má dám nắng hồng. Quyết chí giạm vợ cho con a Quyết chí tìm nàng dâu ngoan a. Làm sao cho xứng đôi vừa lứa Làm sao cho xứng đôi vừa đôi" Nàng ơi! anh đã mơ rằng, đám cưới vợ chồng đôi ta a Khắp xóm cùng làng ra xem a. Người ra xem đứng rồi nói rằng: "Đám cưới thật là to ghê a, đám cưới thật là xinh đôi a" Người ta cầu chúc chú rể mới, cùng cô dâu sống đến bạc đầu Rồi ngày ngày qua xa vắng quán hàng. Lúc trở về, trở về để kiếm cô nàng, cùng nàng chắp mối tình xưa. Thì em đã rời nơi ấy. Để cho quán hàng lạnh lẽo. Ơi! hỡi ơi! nàng ôi! Biết cho lòng anh đã bao năm trước anh đã yêu nàng, đến bây giờ đây biết đâu tìm em Ơi! ời ơi nàng! Vũ Huyến hát trong đĩa Việt Thanhhttp://www.mediafire.com/?e8bgid74394w7ld
 
Một chân dung Nhạc sĩ Lam Phương thời trai trẻ rất đẹp
 
KHÚC CA NGÀY MÙA - Lam Phương
Hoàng Oanh
háthttp: //www.nhaccuatui.com/nghe?M=XZ25IYCLZo
DUYÊN KIẾP - Lam Phương
- Ý Lan hát http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=3uXbIck0W8
KIẾP NGHÈO - Lam Phương
- Minh Hiếu hát http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=n01u4G6b7A
 
Par trungkhoi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
 
Créer un blog gratuit sur over-blog.com - Contact - C.G.U. - Rémunération en droits d'auteur - Signaler un abus - Articles les plus commentés